NỖI BUỒN NHO NHỎ

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

More...

CÁI NGHÈO

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

 

                   CÁI NGHÈO


              Cái nghèo xua người mù ra đường
            Lẫm chẫm...bước...
            và bì bõm...hát !
            Hảo tâm những đồng bạc lẻ có mắt
            Không nhiều !

            Người mù cố bứt bỏ cái nghèo
            Cái nghèo làm giàu người mù nào ước mơ
            thèm khát ! 

            Khắp mọi nẻo dọc ngang
            Phố phường..xóm mạc
            Đâu đâu ta cũng gặp
            Người mù đồng hành cùng cái nghèo
            Lẫm chẫm...bước..
            và bì bõm...hát !

            Hảo tâm những đồng bạc lẻ có mắt
            Không nhiều !

More...

ĐÔNG LỘC

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

 

 

                  ĐỒNG LỘC
                   Nơi tôi đã sống những ngày đêm trụ bám
                                                               TB

 

           Tôi lại về Đồng Lộc
           Sau hai mươi sáu năm cách xa
           Nơi tôi đã sống những ngày đêm trụ bám
           Một ngã ba đường hơn mọi ngã ba

           Có thể Đồng Lộc không còn nhận ra tôi
           Nhưng có thể nào tôi lại quên Đồng Lộc
           Tuổi ngót nghét năm mươi
                                   nước mắt đâu để khóc
           Những : Cúc-Tần-Xanh-Rạng*...Bạn bè ơi !

           Khói hương theo gió về trời
           Tôi đây !
           Tôi của một thời đạn bom . 

 

 

                * Tên các cô gái hy sinh ở Ngã ba Đồng Lộc năm 1968 

 

More...

GHI Ở ĐỀN CUÔNG

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

 

 

      GHI Ở ĐỀN CUÔNG *


          Dân cậy Vua
          Vua cậy vào Thần

          Con nương núp bóng cha
          Tình  Phụ-Tử  ? Phạt ngang lưỡi kiếm !

          Hỡi trời cao
          Đất dày
          Dài sông
          Rộng biển
          Lối nào lông ngỗng bay ...? !

          Con vào Đền chẳng qua là vì mẹ
          Con không thể cúi đầu !
          Con không thể chắp tay !

 

 

 

      * Đền Cuông thờ Thục An Dương Vương ở Diễn Châu-Nghệ An 

 

 

More...

TU KHUC

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.


               TỰ K H Ú C



        Tôi sinh ra giữa bỏng rát gió lào
        Mẹ tần tảo chắt chiu nuôi tôi lớn bằng cháo rau
        khoai sắn
        Chuối chát chanh chua gừng cay muối mặn
        Ru tôi bằng thân phận những trang Kiều
       

        Tôi - hiện thân của khốn khó đói nghèo
        cái khó cái nghèo bàn tay quen để ngửa -
        chân đất   nón cời.
        Giáo khoa thư dạy tôi: Hai lần năm là mười
        Giữa xuôi ngược dòng đời: Hai lần ba
        lắm khi thành bảy!
       

        Biển - là hướng cho mọi dòng sông chảy
        Gió mài mòn đá núi
        Nhớ thương khuyết vẹt vầng trăng!
        Ôi phải vì đời lắm khôn ngoan nên Xúy Vân giả dại!
        Có nỗi oan chùa chiền không thể giải
        Ngậm ngùi theo Thị Kính xuống mồ!
       

        Thôi thì...
        Những gì chưa thành toại cứ cho là mộng mơ
        Bảy sắc cầu vồng trời bắc sau mưa -
        Thứ cầu không thể đi mà để ngắm
        Với tay người khéo nặn
        Đất nào chả nên hình!
       

        Tôi - Hạt mầm tự đội đất mà lên
        Tôi như cỏ
        Tôi như thời tiết
        Tôi như ga xép!
        Vẫn nôn nao hóng đợi những con Tàu!







More...

CHỢ TÌNH

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

 

               CHỢ TÌNH

                       Đến Hà Giang bạn rủ
                             Đi cho biết Chợ Tình

 

          Thì đi cho biết Chợ Tình

          Biết đâu mua được cái mình cần mua

          Ta như thiếu chợ như thừa

          Tình xa vương vấn người xưa...Tìm về 

More...

THÁNH GIÓNG

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

 

 

                 THÁNH GIÓNG


                      Giặc tan
                           Người với ngựa lên trời
                           Không đoái lại

                           Tre làng còn kia
                           Ao đầm còn đấy

                           Gióng ngại làm Vua ?
                           Hay không thích làm Vua ?

                           Vâng
                           Có thể cả hai đều có thể
                           Bạn nhỉ ? Bao giờ lại đến ngày xưa !

 

More...

NGUYÊN CÔNG TRỨ

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

                NGUYỄN CÔNG TRỨ

         

          Thi hỏng !
          Lại thi !
          Lại hỏng !
          Kể ra ông cũng lắm máu quan
          Ba vạn anh hùng đè xuống dưới
          Người bảo ông gan !
          Kẻ bảo gàn !

          Nay thượng thư mai đà lính thú
          Có sao đâu chi sá cái sự đời
          Miệng thế gian tàu cau che chẳng đặng
          Thì tom chát cùng các ả đào chơi

          Chơi cho long dùi chơi cho lủng trống
          Để nợ giang sơn một gánh giữa đồng
          Thời ấy xem ra người như ông cũng hiếm
          Hồng Lĩnh giờ ứ hự...Ngút ngàn thông

                                            TÙNG BÁCH
                 (Rút trong Người Gieo Hạt NXB Hội nhà văn -2002)

                     

                         LỜI BÌNH của LÊ QUỐC HÁN

               Phải vì đồng hương với Nguyễn Công Trứ mà thơ Tùng Bách đượm cái khí chất ngạo nghễ ngang tàng của Uy Viễn Tướng công ? Sống ở cuối thế kỷ 20 mà Tùng Bách vẫn mơ uống rượu với Trạng Quỳnh Chát với Xuân TócĐỏ dám bắt chước Tản Đà lên trời bán thơ . Đến trước Đên Cuông linh thiêng vẫn khảng khái : " Con vào Đền chẳng qua là vì mẹ / Con không thể cúi đầu / con không thể chắp tay ."        

  Người thơ đó nếu không phải là hậu duệ thì chắc cũng ảnh hưởng sâu đậm tính cách của Người .
Bởi thế Tùng Bách đã giành hẳn một bài viết về Nguyễn Công Trứ. bằng những chi tiết chọn lọc bằng giọng điệu hơi ngạo đời người thơ đã vẽ nên khá đầy đủ chân thực và sinh động chân dung nhà thơ kỳ tài bậc nhất của Việt Nam từ thuở hàn vi đến lúc thành đạt với một tâm hôn nghệ sỹ đích thực ngay cả khi trên đỉnh vinh quang Nguyễn Công Trứ vẫn mang nỗi buồn cô độc truyền kiếp của một thi nhân . Rồi cả khi tom chát cùng các ả đào hay chơi cho long dùi chơi cho lủng trống và cả khi mang tham vọng ba vạn anh hùng đè xuống dưới lẫn lúc lấy tàu cau che miệng thế gian Nguyễn vẫn không lấp được khoảng trống trong tâm hồn mình . Nhưng chính điều này đã tạo thành chiếc đòn bẩy nâng tầm Nguyễn lên cao hơn đời bởi dù là một ông quan Thượng thư hay một chàng lính thú dù là một thi nhân hay một gã ham chơi thì Nguyễn vẫn luôn luôn và trước hết là một Con người theo nghĩa cao cả nhất của từ này.
Dấu ấn Uy Viễn Tướng công hẳn đã hằn sâu trong tâm hồn người thơ . Bởi vậy không chỉ một lần Tùng bách viết về Nguyễn . Dù ở bất cứ nơi nào dù đi đến đâu hình ảnh Uy Viễn Tướng công vẫn luôn hiện lên trước mắt người thơ như một câu hỏi lớn câu hỏi về lẽ sống làm người : Đi hết ngày chửa hết thông / Biết đâu Uy Viễn Tướng công để chào / Đành rằng mây thấp non cao / kiếp sau ư ? Kiếp sau nào nữa đây ! ( Đà Lạt-thông)

                                                          LÊ QUỐC HÁN 

 

 

 

More...

HÝ HỌA

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

 
 
 
           H ý H ọ a

 Cho bạn tôi - nhà văn Nguyễn Đức Thiện

Hắn - quê Thái-Nguyên-Gang-Thép
Học báo chí khoá đầu tiên
Đi lính thành quân Giải Phóng
Sau bảy lăm thì phục viên (1975)

Phục viên hắn đi làm báo
Báo ân báo cáo...báo hình
Giờ hắn đâm ra nổi tiếng
Khắp vùng biên giới Tây Ninh

Hỏi vợ ? Hắn khoe vợ ngoan
Hỏi con ? Đứa nào cũng đảm
Hỏi nhà ? Hắn nhăn răng cười
Một trệt - bốn lầu tàm tạm !

Ba chục năm cảm tình Đảng
Xem ra ý chí có thừa
Chỉ tội cái mồm choang choác
Gần sáu mươi rồi vẫn...chưa !

Thôi thì cứ là quần chúng
Có gì mà phải lăn tăn
Những cái ngoài đời khó nói
Thì cho nó vào trong văn

Tôi đã đọc văn của hắn
Ngọt bùi- đắng đót - chua - cay...
Truyện ngắn truyện vừa tiểu thuyết
Nhìn chung cuốn nào cũng...dày !

 
 
 
 
 

 

 

 

More...

ĐỜI

By TÙNGBÁCH.vnweblogs.

 

 

                ĐI


               Quan gì ?
                Quan giữ ngựa !

                Dân nào ?
                Dân chơi !

                Hoa nở trên bàn
                Trúc đứng trong chậu

                Cay như trầu
                Còn quệt thêm vôi !

 

 

More...