TRÚC THÔNG: DÕI THEO người ĐI và NHẶT

                  DÕI THEO NGỪƠI ĐI VÀ NHẶT
(Nhân đọc tập thơ Đi và Nhặt của Tùng Bách - NXB văn học 2005)
         Bài đăng trên Nhân Dân cuối tuần – 23/4/2006
                                                                          TRÚC THÔNG

Phần ưu tú nhất của trí tuệ nhân dân ở bất cứ xứ sở nào được kết tinh trong tục ngữ ngạn ngữ phương ngôn. Sắc bén trong chớp bắt chân lý lại được ủ bởi tâm hồn đầy độ lượng khiến cho những cấu trúc ngôn ngữ gọn  chắc đầy tài hoa kia đã liên tiếp chinh phục các thế hệ người học hỏi. Trong số học trò hậu duệ hôm nay giữa một thời thế đầy ngổn ngang dâu bể Tùng Bách tuyên bố mình nắm chắc thứ vũ khí bén nhọn ấy để hộ thân và…hộ Thơ.

Phải tạ ơn tiên nhân bởi Tùng Bách có thắng đấy trong ứng xử thi ca. Nỗi bật nhất là sự biết điều. Ngẫm câu “văn mình vợ người”  anh thành thật “tự biết”

Tài này
Tâm này
Đời này
Chưa là hành khất đã may lắm rồi
Ta giờ
Tuổi ngoại năm mươi
Vợ ta ư ? Tuyệt !
Thơ người ư ?
Hay !

Trong bài “Ra Huế làm Vua” anh đã mượn kính chiếu yêu của nhân dân để hài hước rất nghiêm trang về  các bậc trị vì thiên hạ thường khó mà biết điều :
- Các khanh thấy ta nhiếp chính thế nào?
- Dạ vừa oách vừa hay!
Vua như bố trên cả tài nghiêu - Thuấn!

Hóm mà nghiêm nghiêm mà hóm đùa mà thật thật mà đùa Tùng Bách đã áp dụng thi pháp ấy của nhân dân trong xử lý nghệ thuật.

Dễ thương nhất là các bài viết về bạn văn và những bạn đường tình cờ đã “cho thơ” tác giả . bao giờ anh cũng lọc ra ở những con người hữu danh và ẩn danh kia những nét ấn tượng nhất trong thân nhân họ là sự hy sinh sự khổ sự đau sự thiệt nhưng vẫn đường hoàng bản lĩnh hành tiến về Cái Đẹp ( Người đi cùng chuyến tàu Hý họa Điện thoại đường dài Chú Tần Bạn tôi…)

Biết điều ở đây không phải là thỏa hiệp cải lương. Chẳng than trách ca cẩm rỉ rách những con người biết điều này thường im lặng bướng bỉnh với lẽ sống. Gieo vào trái tim nhà thơ một đam mê sức hấp dẫn của sắc đẹp nhân tính Việt Nam trong đó có “quê choa”.

Bạn thơ danh tính ghép cả hai loài cây qúy vút trời (Tùng và Bách) lẽ nào không thể nói thẳng với anh điều cần nói. Bên cạnh những yêu thích khó chối cãi về sức phát hiện tứ về cô đúc từ ngữ linh hoạt phô diễn ….với Tùng Bách vốn là người phục thiện và đòi hỏi cao ở nghệ thuật (Ném vào lửa chùm thơ vừa viết đêm qua). Tôi đề nghị bạn hãy làm cho những bài thơ nở hoa hơn nữa. Chú ý phát hiện tứ có tứ dù tứ hay vẫn chưa phải là tất cả thơ. Cái lõi chưa phải là toàn bộ cây thơ.

Ai đã làm thơ lâu năm thế nào cũng đến chổ bí. Anh đã gỡ bí bằng cách “đi và nhặt”! Còn chặng tiếp tới không thể lấy cớ nào đó mà ăn cụt vào vốn đã nghiệm thu ở chặng vừa rồi.

 

Nguyễn Đức Đát

Gửi Tùng Bách

Lão Chí nhặt khá nhiều sự kiện và post lên gọi là thơ.
Thơ Tùng Bách là vậy. Các bạn thấy không: Không lẫn đi đâu được dù trộn trong một mớ hỗn độn.

Phương Phương

Anh Tùng Bách ơi

Hôm qua anh "nhặt" được bao nhiêu cái tin nhắn khủng bố rồi? Ha ! Ha !

tungbach

Tôi từng hân hạnh hầu thơ cụ Trạng Quỳnh và được cụ gục gặc...bảo : "Thi tứ rất là Bút Tre" .
Thế cũng là quá đủ còn việc nhặt được gì...thì cũng không ngoài ý nguyện là mong giúp gì được cho THƠ !
Xin cảm ơn hai ông NQT & XMai

daoxuanmai2002

phía ấy quê nhà

@
Bác Trúc Thông chắc chưa vào weblogs bao giờ hoặc khi viết bài này chưa có vnweblogs nên chưa biết thôi "đi và nhặt" của bác đã được đưa lên trang nhứt và có nhiều cảm nhận búa xua bằng thơ có nhựt ký có đấy thôi bách nhẩy.

NQT

@Đi và Nhặt

Cứ đi và nhặt suốt đời
Biết đâu vớ được bình vôi bằng..vàng!
Trông Logo Tùng Bách lần này hơi bị ngon đấy. Chào nhé!